Mình thực sự đang rất là khổ tâm. Mình có một bé được hơn một tuổi, hai mẹ con mình đang ở cùng gia đình chồng. Chồng mình là bộ đội xa nhà, một tháng về một lần, hai vợ chồng mình lấy nhau được ba năm nhưng số ngày được ở cùng nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, kể từ lúc còn yêu nhau. Vừa qua, chồng mình về nhà, vừa đúng lúc mình bị chậm kinh 2 ngày, mình thử que thì đã lên hai vạch, đi siêu âm thì thai bốn tuần. Mình tâm sự với anh và hai vợ chồng cùng bàn xem quyết định thế nào vì mình mới đi làm lại, gia đình thực sự rất khó khăn, con còn nhỏ quá. Và hai vợ chồng đã quyết định không giữ cái thai lại. Mình đã rất đau khổ khi làm chuyện đó. Sau hai ngày mình đi kế hoạch thì anh cũng xuống đơn vị và gọi điện về trách mình là đàn bà mà không cẩn thận trong quan hệ vợ chồng để xảy ra cơ sự kia (thực tế là mình đang cho con bú, mình đã cẩn thận quan hệ xuất tinh ngoài, và ngày hôm trước quan hệ thì hôm sau mình có kinh luôn, không hiểu sao lại dính). Anh trách mình đã nói dối anh, là mình biết trước mình có thai nhưng mình giấu và chờ anh về để báo với anh; thời điểm tháng trước anh về với tháng này anh về là gần một tháng rưỡi mà đi siêu âm thai chỉ có bốn tuần. Thực sự mình rất đau khổ. Rồi mẹ chồng mình không  biết nói gì với anh về mình, anh lại bực bội trút giận lên mình. Mẹ chồng nàng dâu thì muôn đời vẫn thế, khó tránh khi ở chung một nhà. Sau khi cãi cọ nhau anh đòi ly dị. Anh thấy mình chịu khổ thiệt thòi nhiều vì là vợ bộ đội, giờ anh trả tự do cho mình. Mình cũng nói với anh nếu làm như thế mà tốt cho anh và tốt cho gia đình anh thì mình cũng chấp nhận thôi. Tình cảm vợ chồng một khi mà đã bị sứt mẻ, nếu cố gắng hàn lại thì phải 2 người cùng cố gắng, chứ một người thì không đi đến đâu. Giờ mình giống như người đã chết rồi, người còn đây nhưng hồn ở nơi nào, mình đã chịu quá nhiều ấm ức vì chồng, vì gia đình chồng. Sau khi cưới mình bỗng dưng trở thành người trầm cảm, ít nói, rồi sau khi sinh gia đình chồng có chuyện mình lại càng trẩm cảm nặng hơn. Giờ tới chuyện này mình thật sự mệt mỏi. Mẹ chồng mình không hề quan tâm đến con cháu, bà lại vay mượn, nợ nần khắp nơi khiến gia đình có nguy cơ vỡ nợ. Bà lại đi nói xấu mình với chồng nữa khiến chồng khó chịu với mình, còn đòi ly hôn nữa. Mình đang phân vân không biết có nên nói chuyện thẳng thắn với bà không. Dù sao thì bà cũng là mẹ chồng, mẹ như nào thì cũng vẫn là mẹ chồng. Con dâu có sai thì mẹ phải nên nói, hoăc ngược lại mẹ làm gì chưa đúng thì con cũng nên góp ý, đấy là quan điểm của mình. Nhưng mẹ lại không nói với mình mà mỗi lần anh về mẹ lại kể tội mình với anh, anh vốn là người trong quân đội lại gia trưởng, nóng tình. Anh không ở nhà nên không hiểu rõ ngọn ngành nên chỉ biết trách mình. Mình có cảm giác như bà đang là người gián tiếp chia rẽ hạnh phúc của bọn mình. Mình thực sự tiếc cho gia đình anh và tiếc cho anh nếu như nghĩ mình là một người như thế. Mình đang rất mệt mỏi mong được tư vấn. Hãy giúp mình.

Trả lời:

Bạn thân mến!

Bạn là một người vợ, người mẹ nên bạn cũng biết điều gì tốt cho chính bản thân mình. Việc bỏ đi giọt máu của mình lại là một điều vô cùng khó khăn. Nếu chồng bạn là một người tâm lý, anh ấy sẽ tin tưởng bạn và động viên bạn về vấn đề tinh thần. Có lẽ anh ấy cũng đang nghi ngờ giọt máu mà bạn đang mang trong mình vì tuổi thai và ngày hai bạn gần gũi không khớp, nhưng bạn có thể hỏi lại bác sĩ, vì cách tính tuổi thai thường sẽ dư ra hai tuần. Việc tránh thai là việc chung của hai vợ chồng, chứ anh ấy không thể hoàn toàn để bạn lo lắng. Có lẽ bạn và chồng bạn cũng chưa hiểu nhiều về các biện pháp tránh thai, vì đang cho em bé bú bạn vẫn có thể sử dụng thuốc uống chuyên dụng. Còn biện pháp xuất tinh ngoài chỉ là biện pháp tránh thai tự nhiên và kém hiệu quả. Đúng như bạn nói, vấn đề mẹ chồng nàng dâu luôn là vấn đề muôn thuở mặc dù với sự tiến bộ của xã hội đã có nhiều cải thiện. Mình không thấy bạn nói đến bố chồng, bạn cũng không nói rõ là bạn chỉ ở chung với mẹ chồng thôi hay còn những người khác nữa và những mâu thuẫn của hai mẹ con xuất phát từ đâu? Bạn nên ngồi nói chuyện thẳng thắn trực tiếp với mẹ chồng, với chồng và cả ba người. Chồng bạn là người ở giữa, nên cũng sẽ rất khó xử, một bên là vợ người mà anh ấy rất yêu thương, một bên là mẹ người đã sinh thành và nuôi dưỡng. Bạn hãy nhìn nhận lại xem mình có những khuyết điểm nào hay không và bạn là người thay đổi trước tiên nếu có. Mình thấy chồng bạn rất quan tâm đến mẹ chứng tỏ là anh ấy là một người con có hiếu, bạn nên thấy hạnh phúc vì điều đó. Nhưng cái mà anh ấy thiếu là không để bạn nói, không tâm lý, chưa biết dung hòa trong mối quan hệ giữa bạn và mẹ chồng. Mình đồng ý, để xây dựng hạnh phúc phải xuất phát từ hai phía, nhưng có thể anh ấy đang bực tức nên mới đưa ra quyết định giải thoát. Khi bạn chia sẻ với mọi người chứng tỏ một điều bạn vẫn còn rất yêu chồng, thương con, trong sâu thẳm bạn muốn níu kéo nên bạn mới phân vân. Có thể bạn trách chồng bạn, trách mẹ chồng, nhưng bạn nghĩ cho con, cho chồng, cho gia đình mình nên việc giải thoát với bạn sẽ là một quyết định không phải dễ dàng. Bạn nên thẳng thắn chia sẻ với chồng, với mẹ chồng những điều bạn cảm thấy không hài lòng, những áp lực mà bạn phải chịu đựng, bạn cũng nhìn nhận những điều mình làm chưa tốt, chưa đúng để nhận khuyết điểm. Khi vẫn còn có thể bạn hãy cố gắng để có thể gây dựng một gia đình hạnh phúc. Hãy vì con bạn và vì chính bản thân. Nếu sau đó tình hình vẫn không cải thiện lúc đó bạn có thể tính đến một phương án khác. Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc.

Tư vấn Thanh Tâm.

 
 


Thiết kế bởi Công ty cổ phần truyền thông Lạc Hồng
Copyright by tuvanthanhtam.com