Giờ tôi mất niềm tin vào phụ nữ. Làm bố đơn thân, tôi luôn cố lo cho con đủ đầy nhất.

Suốt cả cuộc đời chắc tôi chẳng bao giờ quên nỗi đau bị vợ bỏ rơi để chạy theo người đàn ông giàu có…

Chịu cảnh gà trống nuôi con, đã có lúc tôi hận vợ đến thấu xương thấu thịt. Nhưng khi đọc những tâm sự, chia sẻ của các chị trên đây, bỗng trong đầu tôi lại nảy ra một câu hỏi “Liệu vợ mình có bao giờ cảm thấy hối tiếc hay không?”. Và cũng qua đây tôi xin được chia sẻ một vài suy nghĩ của mình để mọi người có thể thấu hiểu hơn về nỗi đau của “người ở lại”.

Tôi và vợ yêu nhau từ khi còn đang ngồi trên giảng đường đại học. Chúng tôi dự định sau khi ra trường, ổn định công việc sẽ về xin phép bố mẹ cho hai đứa cưới nhau. Vì cả hai đều là dân tỉnh lẻ lên Hà Nội trọ học nên chúng tôi quyết định sẽ trụ lại Thủ đô. Ra trường, chúng tôi may mắn tìm được công việc ổn định với mức lương “tương đối”.

Theo đúng kế hoạch đã định sẵn chúng tôi tổ chức một đám cưới giản dị, đầm ấm và bắt đầu cuộc sống mới. Vợ chồng trẻ ríu rít như đôi chim non, sáng đi làm, tối về cơm nước, dọn dẹp rồi nằm ôm nhau xem phim. Có thể nói rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của chúng tôi. Số tiền mà chúng tôi kiếm được hàng tháng, sau khi chi phí cho những khoản sinh hoạt hàng ngày còn dư lại một ít chúng tôi đưa vào tiết kiệm để sau này lo cho con cái.

Đau thấu xương vợ bỏ đi lấy chồng - 1
Thật sự xin lỗi chị em nhưng tôi không còn niềm tin vào phụ nữ nữa. (Ảnh minh họa).

Hơn một năm sau công chúa nhỏ của chúng tôi chào đời. Vì đã chuẩn bị sẵn tâm lý cũng như tiền bạc nên thời gian đầu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, khi tình hình kinh tế bất ổn, cuộc sống của chúng tôi cũng bắt đầu rơi vào khó khăn. Tôi đi làm ngoài tiền lương hàng tháng, những khoản thưởng thêm bị cắt giảm đáng kể, thậm chí là cắt hẳn. Tiền không dư dả, phải chi tiêu dè sẻn, tính toán đau đầu, vợ tôi trở nên ngày càng khó tính và hay cáu gắt.

Không cam chịu và quyết tâm thay đổi tình hình, cộng thêm vốn tiếng anh khá, vợ tôi nộp đơn xin vào công ty nước ngoài làm việc. Thật may, vợ tôi đã vượt qua rất nhiều ứng viên và được nhận. Bằng năng lực cũng như quyết tâm của mình, vợ tôi nhanh chóng lấy được niềm tin của ban lãnh đạo công ty. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc số tiền lương mà vợ tôi nhận được hàng tháng cũng tăng lên đáng kể. Công bằng mà nói từ ngày vợ chuyển nơi làm mới cuộc sống gia đình tôi dễ thở hơn rất nhiều. Đáng lí ra tôi phải vui mừng mới đúng nhưng tôi lại không thể vui lên được chút nào.

Vợ tôi từ ngày đi làm ở đó thường xuyên về muộn và hay phải đi dự tiệc tùng hoặc tiếp đãi khách hàng. Tôi hiểu và thông cảm cho tính chất công việc của vợ nên luôn cố gắng sắp xếp thời gian về sớm lo cho con và dọn dẹp nhà cửa, cơm nước. Ban đầu vợ còn thấy ái ngại và tranh thủ giúp đỡ tôi nhưng càng về sau cô ấy càng đùn đẩy và nghiễm nhiên cho rằng đó là việc mà tôi phải làm. Ở mức này tôi vẫn còn chịu được, tuy nhiên thái độ của cô ấy ngày càng quá đáng khiến tôi bị tổn thương.

Vợ khinh tôi ra mặt, cô ấy cho rằng tôi là một người đàn ông vô dụng, bất tài, chỉ biết núp váy vợ. Mâu thuẫn ngày càng nhiều thêm khi vợ chồng không còn tìm được tiếng nói chung. Tôi cảm thấy rất buồn, khi ấy tôi chỉ biết nhìn con mà tiếp tục cố gắng. Cho đến một ngày tôi phát hiện ra bí mật ‘động trời’ của vợ. Cô ấy có tình cảm với một người đàn ông đã góa vợ, mà chẳng ai khác đó chính là sếp. Trời đất như quay cuồng, sụp đổ, tôi cảm thấy nhục nhã với nỗi đau bị “cắm sừng”. Cố gắng thật bình tĩnh, tôi ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với vợ. Thái độ bất hợp tác cùng với câu nói: “Nếu anh không chịu được thì chúng ta ly hôn. Vậy thôi”, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tôi. Sĩ diện đàn ông nổi lên, tôi nói với vợ rằng nếu đã như vậy cô ấy cứ viết đơn đi, tôi sẽ ký, nào ngờ cô ấy viết thật. Viết xong cô ta gói ghém quần áo của cả hai mẹ con rồi ‘ném’ vào tôi cái nhìn đầy hằn học, định bế con đi. Tuy nhiên con bé khóc lóc không chịu theo mẹ mà cứ ôm chặt lấy bố. Tìm đủ mọi cách dỗ dành không được vợ tôi đành lấy hết quần áo của con ra rồi kéo vali đi thẳng. Cổ họng tôi nghẹn đắng, nước mắt tôi trực trào ra và rồi tôi đã khóc. Tôi khóc không phải vì yếu đuối mà vì tôi cảm thấy tiếc…

Lần gần nhất tôi gặp lại cô ấy là ở phiên tòa để giải quyết vần đề li dị. Sau đó tôi cũng có nghe nói cô ấy kết hôn với người sếp của mình. Không biết mọi người cảm thấy thế nào nhưng riêng tôi thấy đau đớn lắm, một nỗi đau khó nói lên thành lời. Giờ đây lòng tôi đã tĩnh lặng nhưng vẫn chưa thể nguôi ngoai chuyện cũ và tìm kiếm hạnh phúc mới.

Thực sự phải xin lỗi chị em phụ nữ khi nói ra điều này. Tôi biết không phải ai cũng giống ai nhưng hiện tại tôi không còn tin vào phụ nữ nữa. Nhiều lúc tôi vẫn nghĩ không biết vợ tôi sống có được hạnh phúc hay không? Liệu cô ấy có nhớ tới cha con tôi không? Và từng ấy thời gian trôi qua, đã bao giờ cô ấy cảm thấy hối hận?

(Theo Eva)
нюдовый макияжvsemsmart.ruвнутренняя отделка баниgames no

 
 


Thiết kế bởi Công ty cổ phần truyền thông Lạc Hồng
Copyright by tuvanthanhtam.com